Bài ca trên đỉnh núi



Chiều qua đi làm về, kẹt xe liên miên, một đọan đường khỏang 4km mà bò đến 40ph mới về đến nhà. Kẹt do lô cốt, kẹt do giao lộ có đèn mà ko có công an, kẹt do xe bus dừng trả đón khách giữa đường, kẹt do giờ tan trường học trò ào ra, phụ huynh đứng kín hai bên vỉa hè tràn xuống lòng đường… Lại oi bức vì trời đang chuyển mưa ầm ì, vì khói xăng xe, vì bụi, vì ồn, vì bực bội do phải chen chúc trong cái dòng người xe như kiến vỡ tổ…
Khi đi ngang qua 1 chiếc xe hơi sang trọng, người trong xe hạ cửa kính 1 chút ngó nghiêng gì đấy, thóang nghe một bài hát xa xưa…
Ớ… bầu trời… có sao chiều sao sớm…
Đầu núi kia có ở hai người
Dù đi cùng trời dù đi khắp núi
Rừng chỉ có… chỉ có sao sớm sao chiều
Núi chỉ có hai người
Hai người… yêu nhau…*
Ôi, sao những lời ca tình yêu đẹp mênh mang như thế lại vang lên trong cái oi bức bực bội giữa thành phố chật chội này nhỉ… Ngóai lại nhìn, cánh cửa xe đã đóng kín, lớp kinh đen mờ không thể trông thấy chủ nhân đang ung dung trong chiếc xe máy lạnh. Uh, ngồi trong xe máy lạnh nghe bài hát kia mà mơ về một chốn núi cao rừng sâu, bầu trời đêm thăm thẳm lấp lánh những vì sao xa, và có hai người yêu nhau… Mặc kệ đào đường với lô cốt với kẹt xe, mặc kệ cơn giông đầu hè đang dậm dọa, mặc kệ bụi mặc kệ khói… chỉ có hai người yêu nhau…
Suốt đọan đường còn lại, ký ức về những ngày sinh viên như cuốn phim quay chậm… bài hát này ngày ấy đã từng là “thương hiệu” của mình…
Bỗng tò mò, không biết ai ngồi trong chiếc xe ấy nhỉ…?

* Bài hát trong phim Vợ chồng APhủ


0 nhận xét:

Đăng nhận xét