Những mảnh vỡ (2)


4. Khóa

Anh buông lời nặng nề. Sững sờ, cô đưa con về nhà ngoại. Anh chỉ gọi điện cho con.
Cô về nhà lấy vài thứ. Mở cửa, cô biết anh vừa đi. Trên bàn gạt tàn còn vương khói thuốc… Cô bỗng thấy mềm lòng với mùi thuốc lá quen thuộc. Dọn dẹp qua loa rồi cô đi.
Mấy ngày nữa, lấy cớ tìm sách cho con, cô lại về, thầm mong sẽ gặp anh dù trái tim vẫn còn đau đớn.
Mở cửa mãi không được. Nhìn lại, ổ khóa đã thay.

5. Cửa

Ngôi nhà kia rất thân thuộc với nó. Mỗi khi nó đến, chỉ cần gõ nhẹ là cánh cửa đã luôn rộng mở.
Một lần nó hăm hở chạy đến ngôi nhà ấy, nóng lòng muốn nói một điều gì đó. Gõ nhẹ, cánh cửa vẫn im lìm. Bèn gõ mạnh hơn. Cửa bỗng bật ra đập mạnh tối tăm mặt mũi. Người trong nhà nhìn nó bình thản như không.
Cảm gíac đau đớn đã qua. Nhưng từ ấy đối với nó phía sau mọi cánh cửa luôn là sự nguy hiểm.

6. Tự động

Lần đầu ra sân bay, đứng trước cửa kính dày trong suốt, nó kinh ngạc nhìn thấy cánh cửa từ từ mở rộng, vừa bước qua thì cửa nhẹ nhàng khép lại. Nó thắc mắc không biết vì sao cửa mở và khép được như thế? Nó lại bước ra bước vào, cửa vẫn mở đóng nhịp nhàng. Có người điều khiển đấy mà, nó nghĩ, cho mỏi tay nè! Thế là nó đi qua chạy lại cái cửa ấy nhiều lần nữa.
Cửa vẫn bình thản đóng mở. Còn nó chân
mỏi rã rời.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét