Viết cho Hổ phách



Không hiểu sao trong giấc mơ xen giữa những lần thức giấc, ký ức mình lại hiện lên rất rõ cái quán café trên con đường một chiều luôn tấp nập, nơi mình và bạn gặp nhau lần đầu tiên.
Mình đến trước đợi bạn, vẫn ngồi ở cái bàn quen thuộc mình thường café một mình vào mỗi chiều như chiều nay. Không nghĩ gì, cũng không chút tò mò – sự tò mò rất đỗi thường tình của phụ nữ, mà chỉ thấy vui vui vì sắp quen thêm một người bạn mới, một người bạn có lẽ “chơi được”, qua những gì mình biết về nhau trên thế giới mạng ảo mà không ảo. Mình ngồi và đọc một cái gì đấy, âm thanh hỗn độn của dòng xe chạy không dứt ngòai kia lướt qua, hình như thóang một tiếng chim hót thật mảnh tựa như sợi nắng cuối chiều vương trên ngọn xanh cao…
Bạn đã không có mặt trong giấc mơ ấy… Giật mình tỉnh dậy, ngơ ngẩn tiếc. Giá như giấc ngủ sâu hơn chút nữa, mình sẽ nhìn thấy bạn. Lần đầu gặp nhau mà sao thân thuộc đến thế. Nhưng giấc mơ đã không cho mình niềm vui ấy. Uh, ngay cả trong mơ gặp bạn cũng khó quá chừng…
Cố nhớ xem gương mặt bạn thế nào, giọng nói bạn, nụ cười bạn ra sao… chợt thảng thốt, hình ảnh bạn đang nhòe dần. Không phải như một áng mây che phủ, không phải như một màn mưa khuất lấp, không phải như một cơn gió cuốn đi… mà rất rõ trong óc mình một vệt đỏ sẫm như bị bào mòn mà ai đó cố tình xóa đi những gì thuộc về bạn trong trí nhớ của mình.
Cuộc sống cứ trôi đi… Thì vẫn công việc vẫn những mối quan hệ thân sơ trong đời thật trên mạng ảo. Nhưng bạn biết không, bên dưới cái mặt phẳng đơn điệu của thời gian, ký ức về bạn vẫn ẩn sâu, bé nhỏ nhưng sắc nhọn như gai trên thân bụi tầm xuân mọc đầy khu vườn nhà ai đó mà có lần đi qua, mình và bạn đã ước ao được bước vào.
Chỉ cần một thóang gợi lại ngày cũ là lại thấy nhói đau...
Khi trái tim mình còn khe khẽ đập…

0 nhận xét:

Đăng nhận xét