Cho H.


Có đêm ở Sài Gòn, một mình, và chờ đợi…
Thời gian không chậm, không nhanh, vẫn tích tắc đều đặn từng giọt đồng hồ cát. Ngòai kia là bầu trời ẩm nước, chỉ cần một chút gió thôi mưa sẽ vỡ òa, cuốn đi cái ngột ngạt của sự mỏi mòn không muốn có…
Mình ngồi đây và đọc lại những gì bạn đã viết. Mỗi lần đọc lại mình thấy thêm một điều gì đó mà bạn chưa viết ra hay bạn không muốn nói ra. Nhưng bất chấp, nó vẫn cứ hiển hiện trước mắt mình. Dường như một người khác và lạ hơn người bạn mà mình vẫn biết. Như vậy là hay hơn hay dở hơn?

Vậy ai là bạn? Người mình vẫn luôn tin cậy hay trang viết làm mình chông chênh mỗi khi đọc?
Vậy bạn là ai? Người đã mang lại cho mình sự ấm áp mỗi khi cô đơn hay là trang viết làm mình bỗng chạnh lòng?

Giá mà bạn ở đây để mình có thể hỏi bạn như thế.
Nhưng có cần phải biết điều đó không… Bởi giữa hai ta có quá nhiều khác biệt!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét