họp họp nữa họp mãi...


Hành quân xa đâu có gì gian khổ

Xe máy lạnh đâu có đổ mồ hôi

Mắt ta sáng thấy phong bì là ta mau tiến tới

Đời chúng ta đâu có họp là ta cứ đi

Có tuần họp 5 ngày đủ 10 cuộc. Có tuần tỷ lệ này giảm 50%... hiếm tuần nào giảm xuống dưới 30%. Bạn bảo: họp họp gì họp hoài! Mình bảo: phải có lương tâm tí chứ, lãnh lương thì phải đi họp. Nhưng cũng phải nói ngay, mình đi họp chả mấy khi có phong bì (híc).

Từ kinh nghiệm mười mấy năm hay bị họp, “và ta biết một điều thật giản dị” , phàm việc gì muốn làm được thì… đừng họp. Còn việc gì phải họp nhiều thì sẽ… không làm được/ ko ai làm. Hay nếu ko muốn làm thì cứ họp, hay do cứ họp mà ko phải làm gì, hay do ko làm gì nên cứ phải họp…. Tóm lại cứ quẩn quanh quanh quẩn khứ hồi như thế!

Họp nhiều đầu óc mụ mị, rối tung, lâu dần thành mít đặc.

Họp nhiều không còn lúc nào lang thang café, ngồi nhìn lá rụng mưa rơi tơi bời chim cá cảnh…

Họp nhiều, chiều vỉa hè ly bia đắng nghét, tào lao chuyện này chuyện khác mà không sao cười nổi…

Họp nhiều, mặt mũi lúc đăm chiêu, lúc ngơ ngác như mấy anh bị vợ quản thẻ ATM vậy, lúc buồn rầu như nhà thơ đang làm thi, hay nhà thi đang làm thơ cũng rứa.

Túm lại, họp nhiều nó nhược hết cả người.

Họp nhiều nó bạc hết cả người.

Họp nhiều nó già hết cả người.

Thế mới phục ông nhà thơ Maiakopxki từ những năm 1920 đã phải kêu lên “cần phải có một cuộc họp để chấm dứt tất cả các cuộc họp” của “những người cộng sản loạn họp”. Nhưng đến nay là đầu thế kỷ 21 rồi mà vẫn chưa có cuộc họp cuối cùng ấy, đành vào bờ - lốc viết cái en - chi này, để xả bớt cái mụ mẫm, cái ngơ ngác, cái buồn rầu, cái nhược cái bạc cái già…

[entry cũ nhưng tâm trạng ko cũ :))]

0 nhận xét:

Đăng nhận xét