Một ngày lại một ngày...


Một ngày mệt mỏi… vẫn chưa qua.
Đầu tuần bao giờ mà ko lắm việc. Nhưng ko phải đầu tuần nào cũng có những việc làm cho mình phải mệt mỏi thế này. Đấy là những việc làm mình nhận ra thêm sự ích kỷ đến tàn nhẫn của con người. Không ảo tưởng về ai cả, nhưng sao khi người ta bộc lộ sự tầm thường như thế mình vẫn cứ ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến tội nghiệp, tội nghiệp cả người ta, và tội nghiệp chính mình… khi nhận ra đấy là lúc con người ta bộc lộ bản chất thật nhất, cái phần ẩn sâu bên trong mà người ta đã che dấu có khi một cách vô thức.

- Thôi mà, chỉ là những quan hệ công việc, việc gì mà bức xúc thế?
- Không, chả bức xúc gì, chỉ thấy buồn.
- Buồn gì, việc ấy cũng thường thôi. Ai mà chả muốn tranh giành lợi ích cho mình?
- Biết thế. Nhưng sao lại cứ phải đạp lên người khác để giành lấy một chút lợi lộc cỏn con… Có sống cả đời nhờ vào cái đó ko?
- Kệ chứ, ít nhiều cũng là lợi. Người này ko tranh người khác cũng tranh. Ai cũng xông đến cái lợi và cương quyết “không cho chúng nó thoát”!
- Ôi trời, để rồi nhìn nhau như kẻ thù… mà vừa mới nói cười thân thiết đấy!
- Thì vưỡn thế. Thế người ta tranh mất gì của nhà ngươi à?
- Ko, họ tranh nhau đấy chứ. Đây chả bao giờ xông vào đám đông. Chỗ nào tranh giành là đây biến.. Xông vào chả biết có được gì không, khéo lại nhem nhuốc mặt mày, áo quần xốc xếch, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt mũi đằng đằng sát khí… Trẻ con nhìn thấy khóc thét!!! Đây biết mình xấu nên cố gắng ko để xấu hơn, thế thôi ạ.
- Thế thì bỏ qua đi… ra ngồi vỉa hè chút nhỉ.
Đấy, hồi chiều cứ ước ao: giá mà bây giờ ra ngồi vỉa hè Pasteur với bạn thì nhất! bạn nhậu nhiều nhưng mình phá mồi nhiều hơn :D
Loay hoay một hồi cũng chả gọi ai, mà cũng chả ai gọi mình, đành về nhà, hic hic...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét