Những mảnh vỡ (6)



16. Say bờ
Nó rất sợ đi tàu xe vì hay bị say. Ngày nọ nó phải đi tàu biển dài ngày. Ngày đầu say sóng tưởng chết đến nơi, ngày thứ hai vẫn say, ngày thứ ba không còn sức để mà say, ngày thứ tư, thứ năm, thứ n… nó quen dần với sóng.
Khi tàu cập bến, lên bờ nó lại nôn nao tưởng như bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Cho đến giờ nó vẫn chưa hết say bờ, vì nó luôn nhớ biển…

17. Lô cốt

Khắp thành phố, đường nào cũng từng đọan dài lôcốt. Kẹt đường. Xe hơi nhích từng mét, xe máy lao lên lề, chui vào hẻm, nhưng rồi trên lề hay trong hẻm cũng vậy… Khói, bụi, mệt mỏi, cáu kỉnh, và cam chịu.
Hàng tháng sau lôcốt mới được dỡ bỏ. Mặt đường nham nhở những vết thương dài, xấu xí.
Đến với nhau, anh và em cũng phải vượt qua biết bao lôcốt ta vô tình dựng lên. Để rồi cuộc sống chung cũng như đọan đường mới được tái lập, nhưng không ai chắc rằng nó sẽ không bị đào xới, vào một ngày kia.

18. Tấm và Cám
Nhà có hai chị em. Tấm ngốc nghếch, làm gì cũng phải hỏi, nhưng chăm chỉ. Cám tinh quái, gì cũng biết làm, nhưng lười. Được cái hai đứa thân nhau, cùng làm việc nhà chu đáo. Bố mẹ rất yêu hai con gái.
Một ngày kia xuất hiện Gạo – cậu con trai cầu tự của bố mẹ. Thế là Tấm và Cám bị ra rìa.
Từ ấy Tấm hay tủi thân, động tí là khóc, còn Cám trở nên đanh đá, ghê gớm. Nhưng cả hai đều ao ước: sao mình không phải là Gạo mà chỉ là Tấm, Cám?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét