Ừ, thôi em về…



Lối về, có khi là con đường giữa hai hàng cây cao vút, gió chiều xào xạc bay từng cánh hoa chong chóng nhỏ xíu…
Lối về, có khi là ngõ nhỏ rợp dàn bông giấy, thi thoảng một chiếc xe chạy ra từ tốn nhập vào dòng xe đang chảy trên đường phố…
Lối về, có khi là con đường ra khu dân cư ở nơi mà mới đây còn là ngoại ô, nay đường cao tốc 8 làn xe, dải phân cách thảm cỏ xanh mướt mát.
Lối về, có khi là vỉa hè phố cổ, khập khiễng từng viên đá cũ, đi bên nhau sao trái tim vấp ngã...
Lối về, có khi là con đường quê dưới tán dừa, hàng rào bông bụt xao động tiếng gà trưa…
Lối về, có khi là một chiều trên bãi biển, dấu chân in trên cát, nhẹ mà sâu, sóng ùa vào cũng không làm mất dấu, thật đấy…
Lối về, có khi là một đêm dài sự yên tĩnh vò nhàu ký ức tưởng như đã được an bài…
Lối về, có khi là một sáng quán nhỏ café, ngồi gần mà bỗng nghe xa ngái…
Lối về, có khi chỉ là một lần ra đi không ngoái lại…
Và mọi cái bỗng dưng biến mất.
Đơn giản thế
Ừ thôi em về...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét