NHỮNG MẢNH VỠ (23)


64. Học trò cũ

Hồi đó học trò là cán bộ đi học nên lớn hơn cô giáo vài tuổi. Trong lớp ngòai đường gặp nhau vẫn xưng hô Cô – em thân tình mà trân trọng. Nhiều năm sau, tình cờ gặp lại trong một cuộc họp, học trò nói với mọi người “đây là cô giáo cũ của tôi”. Quay sang cô giáo “Em có mang danh thiếp không, cho anh…”. Cô giáo nhã nhặn “Xin lỗi, tôi không có danh thiếp”.

Học trò giờ là “người sang” nên cô giáo không muốn “bắt quàng” là quen.

65. Đồ cúng

Trên bàn thờ, nhang, đèn, bình bông, mâm ngũ quả đồng thanh chê bai đĩa xôi gà: sao lại có cái thứ “trần tục” kia ngồi chung với bọn ta nhỉ?!

Cúng xong đĩa xôi gà được mang đi. Tất cả còn lại vẫn để nguyên từ ngày này qua ngày khác… Tấm hình đen trắng trên bàn thờ trông càng lạc lõng giữa những thứ đồ cúng lòe lọet làm bằng nhựa.


66. Thuê nhà

Anh sống độc thân trong một căn hộ cao cấp. Sắp đi công tác xa nên đăng trên blog ảnh căn hộ và thông báo cho thuê.

Thiên hạ hỏi thuê thì ít mà hỏi về chủ nhân thì nhiều. Căn hộ chưa cho thuê được nhưng anh đã có nhiều lời mời đi cà phê và những cuộc vui khác, từ nhiều cô gái.

Bạn anh nói: có khi cho thuê nhà sớm thì đã lấy được vợ. Anh: uh, mà biết đâu cũng li dị rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét