Chuyển mùa...


Cả ngày phải ngồi viết những văn bản hành chính chán ngán, nhìn ra ngoài đường cơn nắng cơn mưa cứ đuổi bắt nhau... Chả còn đầu óc nào mà viết nữa...
Mùa nối mùa qua mau, tháng chạp đang đến, lại sắp hết một năm...
Không khí chuyển mùa bao giờ cũng làm cho người bâng khuâng, dường như mình đang đánh mất gì đó không sao nhớ ra được. Mất gì nhỉ? Thời gian, tất nhiên rồi... mỗi ngày mỗi tuần mỗi tháng mỗi năm... thời gian là vô tận nhưng với mỗi người, nó là hữu hạn, cái giới hạn cuối cùng ngày một rõ ở phía tương lai.
Nhưng chẳng phải ai cũng đủ tinh tế để hiểu rằng, với mình với người, mọi cái cũng là hữu hạn. Nhưng khác với thời gian, giữa những con người cái giới hạn cuối cùng ấy có thể đẩy lùi đến vô tận, mà cũng có thể đến ngay tức khắc, tùy thuộc vào mỗi người, tùy thuộc vào sự mẫn cảm, vào cách ứng xử, vào sự hiểu biết... sợi giây mong manh giữa những con người dễ dàng bền chặt mà cũng dễ dàng biến mất, đôi khi chỉ vì sự vô tình. Mà trong cuộc đời này, sự vô tình giết chết nhiều người lắm...
"Dĩ vãng như bao cung tơ"... mà hiện tại cũng mỏng manh như sợi tơ trời... mong manh lắm...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét