NGÒAI KIA LÀ PHÁO HOA


Chiều cuối năm, tạm kết thúc những công việc bận rộn, trở về nhà trong cái se lạnh hiếm hoi của mùa đông Sài Gòn. Giai điệu Happy New Year văng vẳng đâu đó trên đường phố đông đúc, mang lại chút bâng khuâng... Sao nghe bài này ở đâu cũng thấy buồn... một năm lại đã qua, vậy mà nhiều cái vẫn còn dở dang...

Cảm giác dở dang vì luôn chờ đợi một điều gì đó kỳ diệu sẽ đến. Như bây giờ chẳng hạn, nếu có thật một bà tiên, chắc bà sẽ mang đến cho mình một hạt dẻ chứa đầy những lời yêu thương từ nơi ấy. Hạnh phúc hiếm hoi hiện ra thóang chốc như cầu vồng một ngày mưa rào mùa hạ, bảy sắc lung linh, nhưng nhòe đi rất nhanh, chỉ còn sự nuối tiếc vì đã không giữ lại được những màu sắc kỳ diệu của nó.

Làm gì có sắc màu cầu vồng rực rỡ, chẳng qua là sự khúc xạ ánh sáng mặt trời mà thôi. Làm gì có bà tiên và những hạt dẻ thần kỳ, chẳng qua mỗi người và mọi người đếu muốn tin vào những điều kỳ diệu khi ta còn ở tuổi ấu thơ...

Dường như cả đời dở dang... Ngày hôm qua đã qua...

Một ngày mới đang đến, cho một năm mới...


Yesterday - The Beatles

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=-jxNFNlOaf


0 nhận xét:

Đăng nhận xét