Viết ngắn (2)

Bạn hỏi mình viết ngắn như thế nào? Hihi, mình cũng không biết, nhưng thử "sửa" một truyện sau để bạn xem nhé:

NGUYÊN BẢN: MÙA LÁ RỤNG (Nguyễn Bá Hòa, 174 chữ)

Chị là công nhân quét rác của thành phố. Thành phố đẹp với con phố dài che mát bởi hai hàng cây thẳng tắp. Nhưng khổ nỗi cứ chiều về lá rụng đầy con phố, chị quét đến khuya, quét phía trước, lá rụng phía sau… Mồ hôi nhễ nhại.

Chồng chị có chút ít chữ nhưng lại xin không được việc làm. Anh ở nhà đọc sách làm thơ, bài nào kha khá thì gửi báo họa may có ít đồng nhuận bút.

Tối nay xong công việc chị vội vã về nhà. Đèn còn sáng, chắc có chuyện gì, bởi lẽ giờ này anh ấy đã ngủ say. Chị vừa bước vào nhà anh đã hồ hởi khoe:

- Mới làm bài thơ mới, em đọc đi!

Mệt mỏi nhưng nể chồng, chị cầm tờ giấy lên xem. Mới đọc tiêu đề bài thơ “Mùa lá rụng” chị bỗng rùng mình, một cơn lạnh chạy từ sống lưng lên đỉnh đầu. Chị ngất đi trong vòng tay của anh.


BẢN HKC SỬA: MÙA LÁ RỤNG (117 CHỮ)

Chị là công nhân quét rác. Thành phố đẹp với những phố dài hai hàng cây thẳng tắp, chiều về lá rụng đầy. Quét phía trước lá rụng phía sau…chị quét mãi, mồ hôi nhễ nhại.

Chồng chị không có việc làm. Anh ở nhà đọc sách làm thơ, thi thỏang có bài đăng báo kiếm vài đồng nhuận bút.

Khuya nay chị về, ngạc nhiên vì anh còn thức. Thấy chị anh khoe:

- Mới làm bài thơ, em đọc đi!

Mệt mỏi nhưng nể chồng, chị cầm lên xem. Đọc tiêu đề “Mùa lá rụng” chị bỗng rùng mình buông tay. Tờ giấy bay bay như hàng cây trút lá…


Mình vẫn chưa ưng ý vì vẫn còn dài hơn 100 chữ :))

0 nhận xét:

Đăng nhận xét