THƯ GỬI ANH GIÀ NOEL



Anh Santa Claus thân mến,

Từ hồi còn nhỏ em đã được biết rằng trong cuộc đời này, cứ mỗi mùa Giáng sinh là ông già Noel hiện lên và mang quà cho từng đứa trẻ ngoan, món quà như ước mong mà chúng đã viết thư gửi cho ông. Bao năm trôi qua, em không còn là một đứa trẻ mà sắp trở thành bà của những đứa trẻ, còn ông già Noel thì vẫn thế, chả thấy ai mừng ông thọ thêm tuổi nào, cũng chả có ai nói ông già yếu đến mức không thể cưỡi tuần lộc đi nhong nhong trong tuyết trắng...Vì vậy, em nghĩ khỏang cách tuổi tác giữa ông và em bây giờ chả còn mấy, mong manh lắm, dù rằng chắc chắn em vẫn trẻ hơn ông. Vì vậy, để cả hai chúng ta cùng vui vẻ trẻ trung em sẽ gọi là Anh mà không là Ông già Noel như xưa nay người ta vẫn gọi.

Anh Santa Claus ạ, chắc anh sẽ hỏi tại sao đến bây giờ em mới viết thư cho anh, và không biết em sẽ xin anh món quà gì (tất nhiên, viết thư cho anh mà không xin quà thì đâu phải là thư cho ông già, à quên, anh già Noel, phải không ạ?). Là vì thế này. Hồi nhỏ (tuổi em bây giờ hay nhắc hồi nhỏ, hồi đó... anh thông cảm nhé!) hồi nhỏ hầu như em và các bạn chưa bao giờ có quà của anh, vì lúc ấy đang chiến tranh, thư gửi cho anh thất lạc, mà anh nhận được thư thì cũng đi lạc nếu mang quà đến cho bọn em. Chúng em nghĩ anh là của quý, hiếm lắm... nên sau này lớn lên lấy chồng rồi cũng không dám viết thư cho anh, sợ lại tranh mất xuất quà của con.

Bây giờ con cái nhớn cả rồi. Mấy năm nay ở nơi em sống vào mùa Giáng sinh có nhiều anh già Noel lắm. Mấy ảnh cũng áo đỏ râu dài tóc trắng nhưng bụng không to, phóng xe vèo vèo đằng sau chở một thùng đầy những gói quà nhớn bé. Đến nhà ai là bấm chuông inh ỏi, em nhỏ chạy ra chưa kịp chào hỏi gì bị dúi ngay gói quà vào tay rồi mấy ảnh rồ ga chạy mất tiêu. Bọn trẻ đứa phụng phịu đứa ngơ ngác, còn mẹ chúng người thì hớn hở nếu trong gói quà có cả quà cho mẹ, người lại hầm hầm vì chỉ có mỗi quà của con. Em mới biết là bây giờ đàn bà ngoan cũng có quà của anh Santa Claus.

Kiểm điểm lại cả cuộc đời làm vợ làm mẹ của mình, em tự thấy không đến nỗi nào, tiền kiếm đủ tối ngủ sớm, nuôi con bé thì khỏe mà lớn thì ngoan, chăm chồng lúc trẻ thì nho nhã về già thì xang chọng. Em còn thường xuyên được bình bầu là phụ nữ hai, ba, bốn, năm... giỏi từ trong nhà ra ngòai đường đến chợ ở cơ quan. Nghĩa là, khiêm tốn mà nói, em có thể tự nhận mình là đàn bà ngoan anh ạ.

Vậy nên, năm nay em mạnh dạn viết thư này và mong được nhận quà của anh. Món quà đơn giản thôi, mang giá trị tinh thần nhiều hơn vật chất (như bọn trẻ vẫn nói, chúng em sống bằng niềm tin là chính còn tiền chỉ là phụ thôi). Đấy là, anh Santa Claus ơi, anh có thể mang lại “cho em một ngày một ngày thôi”, một ngày không phải lo lắng giá cả chợ búa, không phải nơm nớp vì thức ăn mất vệ sinh, một ngày không phải căng thẳng vì họp hành, một ngày không mệt mỏi vì công việc, không khổ sở vì kẹt xe về trễ... Và cũng trong ngày ấy, khi em lo lắng căng thẳng mệt mỏi khổ sở, thì ở nhà luôn có một ánh mắt chia sẻ một lời nói cảm thông, một bờ vai vững chãi một khuôn ngực ấm áp để em dựa vào, bình yên...

Anh có thể mang đến cho em món quà nho nhỏ ấy được không, anh già Noel?

À quên, món quà này không phải tự em nghĩ ra mà em đã tham khảo nhiều chị em cùng trang lứa. Họ xui em là hãy xin anh món quà như thế. Nếu anh mang cho em món quà đó thì em sẽ chia cho nhiều người, mỗi chúng em chỉ cần một chút thôi cũng đủ vui vẻ để tiếp tục làm đàn bà ngoan anh ạ.

Rất mong nhận được email của anh, và hy vọng sẽ sớm nhận được quà của anh. Cám ơn anh trước nha, anh già Noel!

P/S. Khi mang quà đến anh không cần phải biến thành ông mập đâu ạ, nhỡ bọn em lại nhầm với ông xang chọng trong nhà, anh nhé.

Thay mặt nhiều chị em

HẬU KHẢO CỔ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét